Làng Trạng quê tui

Lướt một vòng côi facebook, mấy trang web ở mô cũng chộ có Trangvinhhoang, “thần đồng” làng trạng, Truyền kỳ làng trạng hay Đặc sắc làng Trạng Vĩnh Hoàng,… Có lẽ cụm từ Trạng Vĩnh Hoàng cũng khá thân quen với các độc giả gần xa.

trangvinhhoang01

Tui sinh ra trên mãnh đất nghèo khó, cơm khôông có đủ ăn, áo khôông có đủ mặc. Người ta thường “ăn khoai lang mà phải đeo kính”, nghèo đến nỗi mà “Ăn thịt cù cu đến phát ớn”,”Ăn môn sáp mà chẳng còn răng”  Vất vả tới nỗi mà “Đi bán sắn cũng bị kiểm lâm bắt”. Nghèo đến mức không có chi mần nhà mà phải dùng “Cây ớt làm trụ cột nhà”, hay Bích tranh về lợp nhà mà bích nhằm đuôi cọp… Chẳng biết làng trạng có từ khi mô nhưng khi tui nậy lên đã nghe các ôông mụ, chú bác, thanh niên, tra trẻ, con cấy, con trai nói trạng. Và có lẽ vì rứa mà tui cũng hoọc được một chút trạng của cha ôông để lại. Cứ mỗi khi cao hứng lên là mần vài chuyện cho bui mà mấy đứa bạn của tui hắn thường nói là răng mà mi hay nói tào lao, hay là mi toàn nói phét. Nói phét, nói tào lao rứa mà cũng chộ bui bui khi ở nơi đất khách, quê người, xa gia đình, bạn bè – nơi làng quê nghèo khó mà chuyên ăn rồi nói trạng đó.

Sưu tầm

Đang mò cua, bắt ốc tại làng