Chuyên mục lưu trữ: Truyền Kỳ Trạng

Chia sẻ các bài viết về chuyện Trạng Vĩnh Hoàng mới nhất và đầy đủ nhất

Cây ớt cổ truyền

Không biết từ đời nào để lại cho nhà tôi cây ớt. Năm mô mùa nấy cây vẫn ra hoa kết quả trĩu cành. Cả làng ăn không hết, hái quả phải bắc thang 12 nấc mới hái được.

Chim chốc trên rừng kéo nhau về từng đàn, từng lũ. Chúng ăn no rồi ngủ lại trên cây. Phân chim thải ra từng đống nên khi làm dưa đỏ tôi chỉ việc lấy phân chim để làm, cho nên dưa đỏ của tôi rất đặc biệt. Lũ quạ thích lắm hay đến ăn trộm chui vào quả dưa làm tôi bắt bọp mỏi cả tay.

cay-ot-co-truyen-trang-vinh-hoangMột hôm, có mấy ông thầy từ bên Tàu đi ngang qua nhà, mấy ông thấy cây ớt lạ của tôi, ngữa cổ lên nhìn đến sái cổ mà không biết. Các ông vào nhà rồi cứ ậm ự, đe đe, trỏ trỏ, không biết chuyện gì xảy ra. Tôi nhìn mấy ông thấy ông mô ông nấy cổ cứ nghênh ra, tôi chắc là mấy ông bị sái cổ rồi. Tôi mới gọi vợ tôi làm cơm đãi khách và dặn món nước chấm phải cho nhiều ớt tươi.

Vợ tôi lĩnh ý, liền bỏ ớt vào cối giã, mới giã được mấy chày lốc cốc thì ở trong này mấy ông đã ho hen sặc sụa, nước mắt mước mũi chảy ra túa lúa, rồi một trận hắt xì túi bụi không sao ngừng được. Một lúc sau tôi mới nói với vợ: “Thôi, thôi, mụ đừng có đâm xót nữa, mấy chú mấy bác đây chịu không nổi cả rồi”. Vợ tôi ngừng hẵn, một lúc lâu sau mấy ông khách mặt mày mới tươi tỉnh lại. Tỏ vẻ vui mừng, họ bảo “hết sái cổ rồi, tài thiệt, tài thiệt”, rồi chuyện trò rối rít không thôi.

Thế rồi trời cũng luồng gió bẻ măng, trận bão năm đó cây ớt trĩu quả đổ kềnh ra, tôi kêu thợ Nam Hà về cưa xẻ cả tháng liền mà chưa xong.

Đoạn gốc cưa được hai cặp săng ấm, còn lại làm được 3 xác nhà Rường. Cành ngọn đổ xuống la liệt nhiều vô kể. Bên kiểm lâm không rõ tình hình kéo đến đòi lập biên bản, nói cha con tôi vi phạm Lâm luật khai thác gỗ trái phép.

Tôi nói “Nhà tôi chẳng vi phạm Lâm luật gì cả, mấy chú nhòm cho rõ, đây là cây ớt của nhà tôi thì chúng tôi có quyền cưa xẻ, không tin mấy chú cứ kiểm tra”. Rứa là họ xông vô kiểm tra, mới ngồi xuống để xem xét thì nước mắt, nước mũi trào ra, ho hen rồi hắt xì túi bụi, không sao ngừng lại được. Khi đó họ mới chịu dang ra rồi xin lỗi cả nhà tôi, đi về không tính đến chuyện lập biên bản nữa chớ.

Trần Hữu Chư

Bứt tranh bứt nhầm đuôi cọp

Hôm đó mấy anh em chúng tôi rủ nhau đi bứt tranh trên nguồn. Vừa lên đến nơi chúng tôi vô cùng sung sướng vì thấy một bãi tranh thật là tốt và đẹp. Chúng tôi rất ưng ý. Sắp xếp xong là chúng tôi người nào người nấy liềm sắc lẻm trong tay, sà vô bứt lia lịa. Tôi đang mãi mê bứt, bỗng có một tiếng “soạt” thiệt to ở đám tranh trước mặt, tranh bay lên tung tóe. Tôi bỗng thấy máu me phọt đầy tay chân, tôi tưởng mình bứt nhanh quá nên lỡ tay làm mình bị thương. Tôi sờ khắp người chẳng thấy mình thương tích chỗ nào cả.

nguon-goc-trang-vinh-hoang-quang-triBỗng từ bên tê đồi không xa lắm, có tiếng hổ thét gầm làm kinh thiên động địa. Tôi mới đoán ra: “à, té ra đực cọp bị thương, vì tôi say bứt quá mà không chú ý nên để liềm phang phải lạo, phọt cả máu ra, đau quá nên lạo mới bỏ chạy”. Nghĩ không có vấn đề chi nên tôi tiếp tục bứt nhanh để cho đủ tranh mang về lợp mái nhà.

Nhà mới lợp lại có khác, mùi tranh còn thơm lừng. Một buổi trưa, tôi còn đang say giấc ngủ thì bỗng ngoài sân con chó vàng sủa toáng lên làm tôi thức giấc, ngủ không được. Tôi mở mắt nhòm ra cửa thì không thấy có khách mô đến cả, bực mình vì bị đánh thức, tôi nạt con chó, sẵn chiếc dép tôi lia cho hắn một phát gần trúng. Càng nạt hắn càng sủa dữ hơn, mắt với mỏ hắn châu lên trên đông nhà. Tôi thấy lạ liền chạy ra xem thử, té ra gió nam mạnh làm cho mấy cái tranh cứ tốc ngược lên để bày ra cái đuôi cọp vằn vằn, vền vện, cứ vất qua vất lại mới ngạo nghễ làm sao, hèn chi con chó vàng sủa đai sủa hoi như rứa.

Tôi nhớ lại, hình như hôm bựa đi bứt tranh, tôi bứt nhầm đuôi của “Ông Ba Mươi” đem về lợp nhà mà không biết.

Trần Hữu Chư

Cá đô 7 món

Tôi vừa đi làm về, nóng quá, cởi áo vắt trên vai định đi xuống bàu để tắm cho mát. Sẵn cái cần câu trên mái nhà, tôi rút đi luôn. Xuống đến bàu tôi thấy một con cóc nhảy lổm xổm bên vạt rau, tui liền chộp lấy, móc vô lại câu làm mồi.

ca-do-bay-mon

Tôi đứng bên ni, lấy đà vất câu ra giữa bàu không ngờ chạc câu cứ thẳng rò ro qua tận bên tê Truông Hàn. Tui nghĩ thầm trong bụng: “Thôi rồi, mụi ni lại câu móc vô côộc trâm bầu rồi, ai qua mà gỡ ra cho được”. Đang lúc bí thì may thay có con cuốc cuốc từ trọng bụi nhảy ra đớp lấy mồi rồi chạy. Tôi mừng quá, giật lấy cần câu, con cuốc cuốc bị mắc câu nhảy lồng, nhảy phách lên. Ở mô một con chồn chộ con cuốc cuốc đang giãy giụa thì nhảy ra chụp lấy. Hay quá, nếu được hai con thì càng tốt, thế là tôi giật câu mắc cả chồn kéo xuống bàu. Tôi vừa kéo ra một đoạn thì thấy cái gì như cái nồi bung nổi lên, đen trùi trũi giữa bàu.

Tui mừng thầm trong bụng: “Mụi ni câu được chồn với cuốc cuốc lại có thêm được cái nồi bung để nấu nữa thì thật là tuyệt”. Tôi cẩn thận kéo cả chồn và móc thêm cái nồi bung vào gần đến bờ để lấy luôn một thể. Kéo gần vô tới bờ thì bỗng nhiên cái nồi bung động đậy rồi nhấn luôn cả con chồn lặn xuống, tí chốc lại nổi lên. Tôi dòm kĩ, té ra không phải cái nồi bung mà là cái sọ của con cá đô nổi lên. “Kiểu ni là cá đô đớp chồn rồi”. Tôi giật mạnh. Cá đô đã bị mắc câu, lạo vùng vẫy thiệt dữ làm cho bọt nước bắn tung tóe, mù mịt cả đất trời. Cá to có khác, khỏe gớm, hắn kéo đi, tôi bấm cẳng trì lại. Hai bên giằng co căng thẳng, chạc câu căng ra như dây đờn, gió nam đánh vào kêu tững tưng, tững tưng,.. Tôi nghĩ trọng dạ “Già néo e đứt dây”.

Lúc này tôi không đọ sức với hắn nữa mà chự chạc câu thiệt chắc. Tôi cầm cự với hắn từ trưa đến chiều, lúc hắn đã yếu thế đọa rồi tôi mới cuốn câu kéo lên bờ được. Bà con dân làng tới coi rất đông. Họ xúm vô phụ kéo lên đến tận đường cái. Chộ cấy cuốc tai của ai bỏ bên đàng, tui túm lấy xớt trốc hết bảy hết bi, cái mô cấy nấy to như thể quạt mo, bà con cầm mỗi người vài cái về mần quạt.

chim-cuoc-cuoc

Còn con cá, tui bảo mọi người khiêng về nhà tui mần thịt. Mổ cá ra thì được chồn, mổ chồn ra thì được con cuốc cuốc, mổ cuốc cuốc ra thì được gần một rá tép lẫn với tôm. Dân làng tự chia chắc, người thì làm cá, người thì mần tôm, người thì làm thịt chồn, người thì làm thịt cuốc cuốc, mỗi con làm vài món. Món tép thì rang, món cá thì rán, món lòng thì kho sả ớt, món thì xương rim, món thì chả cá, món thì thịt hấp cất thủy, món thì làm lẩu,…

Trời cũng đã tối rồi nên mọi người bảo nhau thôi làm 7 món đã. Kẻ đun nước, người chụm lửa, đốt rơm, kẻ qua người lại, khói khắm um xùm, không khí rộn ràng cả lên làm như nhà ai có đám cưới, đảm hỏi vậy.

Nấu nướng xong, bà con trong làng với nhà tui tụ họp làm một bựa liên hoan thiệt chi là bui. Ăn cá đô 7 món với mần thêm vài xị riệu gạo nữa thì không có chi bằng mấy eng, mấy ả nờ.

Hữu Chư