Chuyên mục lưu trữ: Thơ Văn

Chia sẻ thơ văn, các bài viết về văn hóa của người Quảng Trị

Thăm Quảng Trị cùng Eng

Mỹ từ mô mà tả Quảng Trị hôm ni
Màu nắng đẹp ơi O mi xuống phố
Ngó mà coi khắp nơi đều ngó chộ
Bui lạ lùng từ phố tới làng quê

Nì eng tề, tui ngó đã rứa tê
Té ra là từ quê với đây cũng rứa
Mắt trai thành có diều thằng cháy lửa
Té ra quê diều đứa đẹp hung hè

Tui dùng từ để tả O mi nghe
Mùi nước mặn da mùa hè rám nắng
Trai miền biển ăn to mà nói nặng
Gái duyên thầm yêu lắm nghĩa Dôông con

Miền sơn khê leo mỏi cúi chinh mòn
Dưng được cấy, vuông tròn gia hữu lệ
Đa trắng ngần nụ cười duyên bất kể
Tình sắc son, bao thế hệ ni rồi.

Tới đồng bằng, O liếc thử mà coi
Bạt ngàn xeng mùi thơm đồng cỏ rạ
Mùa ló về tiếng bà con hối hả
Bầy trâu chiều, về thong thả ngụp bơi.

Mỹ từ mô? tả Quảng Trị O ơi
Mùa hanh khô gió nam lào vời vợi
Rét mùa đông con chim rừng chới với
Biển cồn cào trôông đợi chuyến tàu xa

Đó O tề, đó là đất quê ta
Trải bao lần bom rơi rồi đạn phá
Nhịp sinh sôi dòng người về hối hả
Mỹ từ nào mà tả hết ….quê hương

Quê hương hai tiếng vô thường
Răng đi chẳng đặng còn vương tơ lòng .

TG: Trần Xuân Vì

Thơ của Mạ

thu-ma-gui-quang-tri-trangvinhhoan-com

Bựa tê mạ gởi cho con;
Mấy loong ớt bột, tiền bòn bán rau,
Dà miềng đã bán hết trâu,
Lo thêm xe cộ xăng dầu cho em,
Vô ra lui tới tốn tiền,
Hồ sơ răng cứ rút liền là răng ?

Côi tê mấy bác lăng xăng
O mi lên xuống hỏi thăm, cả ngày.
Ui chao lúc trước dệ ngay,
Bựa ni răng cứ loay quay đi về !
Nghe xong bơ mệt lắm tê,
Hồ sơ nộp rút chơ về trường mô ?

Em con hắn dại vì khờ,
Lúc tê hắn cứ ước mơ ngân hàng,
Bựa qua hắn nói ngàng ngang,
Hồ sơ đem nộp Hồng Bàng là răng ?

Ui chao thời buổi khó khăn,
Đi lui đi tới tốn trăm thứ tề.
Học xong ở lại e về,
Con coi mà tính, ở quê miềng tề,
Thôn miềng mấy đứa a thê,
Học xong ở nể rủ rê nuôi gà!

Bụng lo lắm khung nói ra,
Cha bây cực khổ xác tra cả đời,
Mừn răng cũng gắng con ơi,
Hoọc thì cứ hoọc dờ trời mai tê !
Được khôông cũng có kì nghề,
E đem khoa hoọc mà về nuôi heo ?

Dà miềng lúc mô cũng nghèo,
Muốn con hay chữ cho theo hoọc hành !
Xôn xao thôn xóm lựa ngành,
Vì chi khung được mì đành bỏ ngang.
Thương con nác mắt hai hàng,
Cha mi chộ được càm ràm cả ngay :
“Thương con phải gắng kì tay,
Kì chưn phải mạnh mà cày cuốc chơ ! “

Gởi con mấy chữ trung thơ,
Cha mạ ít hoọc trôông chờ mấy con!
Công lao biển rộng non mòn,
Mạ cha khung kể sợ con dụt lòng
Quê dà tát rọt ngoóng trôông
Các con thành đạt ước mong trở về!

ST Trương Thúc

Hoài Niệm

hoai-niem-ve-canh-dong-trang-vinh-hoang

Ngày xưa theo mạ ra đồng
Ló vàng bát ngát trải mênh mông
Cẹng cò trong nắng vờn đôi kéng
Diều vút trời cao liệng từng không

Cỏ non xeng mượt ở côi đồi
Con theo bè bạn mãi rong chơi
Một trấy bóng tròn treng chắc đá
Mãi mê đến tận lúc túi trời

Hồi nớ vô tư tuổi hồn nhiên
Nào mô đã biết những ưu phiền
Những buổi chự trâu và cắt cỏ
Bui kể chắc nghe chuyện thần tiên

Ôi tuổi thơ răng quá diệu kỳ
Quãng đời tươi đẹp đã từng đi
Quê hương yêu dấu ngàn nổi nhớ
Để khi xa ngái vẫn ước gì…

ST Lê Quang