Chuyên mục lưu trữ: Thơ Văn

Chia sẻ thơ văn, các bài viết về văn hóa của người Quảng Trị

Răng rựa Eng

rang-rua-eng-trang-vinh-hoang

Lâu hung rồi cù phải khung eng
Răng biệt xứ lộ mô mu miền miến
Mần chi mô đói queo hi nên chuyện
Mạ cheng veng hấn cù điện khung bây.

Lâu hung rồi cọ phải khôông eng
Nghe họ trạo eng vất nương đi mần biển
Nác mênh môông mà eng khung biết lội
Mạ quay cuồng ăn ngủ chi mô.

Lâu hung rồi chơ phẩy chi eng
Cơn mít eng lôông trước cươi
Trúc ngã,
lọi ngang qua mấy mùa bạo lụt
Rứa mà chừ côi đọt trấy cũng sây.

Lâu hung rồi chơ chi nữa eng
Răng eng khung về một lần chò thoả
Út trôông eng, Mạ khóoc bù loa
Mồ mả cha miềng chờ eng, cơn cỏ héo
Heo hút xóm Cồn lưa chi trữa sạ mơi.

Chữ: Hồ Ngọc Ái; tranh: Đinh Giao Hữu

MỘT VÙNG MÂY TRẮNG

Hồi nớ cha mạ vô rậy
Eng tam tui nhỏ, chự nhà
Khở bắp, bóóc đậu, xắt sắn
Bày trò tùm lum tà la…

Eng tui chỉ lên mây đụn:
“Xe tăng bành trướng đó tề
Mấy chú bộ đội rượt chạy”
Tui dòm mà chộ thiệt mê.

Hồi nớ quê khung điện đóm
Chưa nhà mô có ti vi
Rứa bơ cứ dòm mây đụn
Vẽ ra đủ thứ hình thù.

Nậy lên bơ bị ám ảnh
Hay ngồi ngắm kẹng mây bay
Mần thơ tả trời xeng thắm
Hỏi răng mây lang thang hoài…

Chừ đã bốn mươi có lẻ
Cứ dòm mây đụn tạo hình
Lòng vẫn thương nhiều mây trắng
Trữa trời xeng quá thanh bình.

Một hôm nhớ nhà chi lạ
Chạy về ngó lên trời xeng
Mây trắng về mô hết cả?
Đỏ mắt tui tìm cheng veng.

Té ra tụ côi trôốc Mạ
Một vùng mây trắng thêng thêng…

 

Ngọc Hồ 8/10/2015

Mạ dặn con cấy Quảng Trị

loi-me-dan-con-cay-quang-tri

Họọc xong rồi về quê miềng mà ở
Lấy thằng dôông đẻ cháu mạ bôồng cho
Trai quê miềng đứa mô cụng hay ho
Mới nậy mà đã lên rừng xuống biển
Giỏi họoc hành sớm túi biết lo toan
Tính hiền lành mần mạn cũng siêng năng
Thương cấy con việc vàn đều lo lắng
Nỏ cúi lòn luôn cương trực thẵng thắn
Họoc xong rồi nghe lời mạ về đây
Đừng dư O lấy dôông ngoài Hà nội
Đã lâu rồi răng nỏ chộ tăm hơi
Đi mần du nơi đất khách quê người

Khác cách ăn khác cả lời khó sôống
Trai quê miềng nói năng tuy hơi bôống
Dưng thiệt thà lại được cấy thủy chung
Dư cha mi với mạ đã sôống cùng

Mấy chục năm chưa khi mô nạt nộ
Mạ bực tức cha mi thường phỉn thổ
Chưa một lần than thở cấy điều chi

Dớ chưa con nghe mạ hãy về đi
Ai cũng được miễn là trai Quảng Trị
Dù nông thôn hay là người thành thị
Con ưng là cha mạ gả đi luôn

Để mỗi khi hệ có chuyện bui buồn
Người cùng quê miềng dễ bề thông cảm
Dân quê miềng trai cũng tài gái đảm
Sôống thiệt thà mà bản lĩnh thua ai

Dớ nghe con đừng mần du ở ngoài
Về với mạ trai nơi miềng nỏ thiếu
Tiếng trung Nam mạ nghe răng nỏ hiểu
Cứ zề zìa nghe mà dột lộ tai

Dớ nghe con đừng lấy dôông đàng ngoài
Trai miền Bắc mẹng mồm nghe đẻo quẹo
Dưng rọt rà su cạn biết mô con
Lấy dôông ngái rồi cách trở núi non

Có chuyện chi mần răng về cho kịp
Nuôi con khun rồi con đi biền biệt
Mạ ở dà dớ đích rọt bầm gan
Dù người ta có lắm bạc diều vàng
Vẫn khôông mô bằng quê miềng con nợ

Người Quảng Trị tấm lòng luôn rộộng mở
Tiếng nặng nề dưng bụng dạ dẹ tênh
Chẳng ngọt ngào dư họ cứ em anh
Dưng tình thương thì vô bờ vô bến

Trai Quảng Trị dững con người trìu mến
Mạ nghiệm rồi khôông có chỗ mô hơn
Con hoọc xong rồi về lại quê hương
Đừng tham ngãi bỏ mất vàng con nợ

Sôống xa quê một điều con nên dớ
Cứ tìm người Quảng Trị để mà ưng
Ai ngọt ngon phỉn thổ con cũng đừng

Họọc cho xong rồi về đây với Mạ.