Chuyên mục lưu trữ: Hữu Chư Kể

Con chó đen hóa ra con chó trắng

Tôi mới đi làm về, bụng đói hung, vợ tôi hiểu ý bưng ra một rá khoai lang luộc với một ấm nước chè bày ra trên bàn. Vừa lúc bụng đang đói cồn cào tôi liền cầm lên một củ, cho ngay vào miệng, cắm  nuốt ực thì cổ của tôi nghẹn lại đến tức thở. Tôi phải hót lấy cột nhà, rướn cổ mà nuốt, nhưng vấn không trôi, sẵn có ấm nước chè, tôi hấp vào một miếng rồi đánh ực một cái, khoai được trót lọt vào bụng. Rút kinh nghiệm, hễ ăn miếng nào tôi đều cho vào hớp nước lập tức đều trót lọt cả. Thế là chẳng bao lâu tôi đã xơi gần hết rá khoai, chỉ chừa lại mấy củ để dành cho con chó.

con-cho-den
Tôi mới kêu con chó vào để cho nó ăn, con chó biết đã chực sẵn dưới chân tôi từ bao giờ. Tôi nhìn xuống, thấy lạ: rứa con chó mực của nhà miềng mô? Mà con chó trắng của nhà ai vô đây? tôi liền đập đuổi nó đi làm cho bụi bay ra, trắng cả nền nhà. Con chó trăng tự nhiên lại biến thành con chó đen của tôi.

Té ra nãy giờ tôi mải ăn mà không để ý nên bột khoai mới rơi vào con chó, làm con chó mực của tôi thành con chó trắng, rứa mà tôi tưởng con chó của ai lạc vào đây nên đã đập oan hắn.

Hữu Chư.

Vít cổ tàu bay

Bữa chống càn, trong lúc quân Pháp chưa vô đến thì một chiếc bà già đã mò đến để thám  thính, lạo sà xuống thấp để nhòm cho rõ. Lạo cứ vèng qua vèng lại kêu rè rè trên ngọn mít, tôi đang gài lại mấy cái hầm chông. Tôi thấy hắn làm rứa, ghét máu quá liền chạy vô trong  nhà giật cái câu liêm nhảy lên đông nhà chực hắn bay qua là ngoắc lấy cổ. Lạo tưởng không ai làm gì được lạo nên lạo càng sà xuống thấp. Một thằng Tây ngồi trên nhoài cổ ra để dòm ngó. Thuận tay tôi đưa cái câu liêm  lên ngoắc lấy cổ.

chuyen-may-bay
Lạo hoảng quá giật hút cái đầu lại, tức thì một trái lựu đạn rớt xuống tôi lấy cẳng hất ra, rơi xuống đống rơm, mấy mạ con đàn gà ham bới móc tìm kiếm thì lựu đạn nổ, mạ con gà bay toé loẹ cả lên.

Bữa sau tôi đi làm cỏ bên Đôộng Hàn, lạo lại bay ra kiểm tra chỗ hôm qua. Lạo vèng qua vèng lại cố phát hiện ra tôi nhưng chẳng thấy ai làm gì đến lạo. Lạo chẳng biết tôi đang làm cỏ bên Động Hàn ni mô. Lạo mới bay vọt qua bàu Thuỷ ứ, mới ngóc đầu lên thì đụng phải tôi.

Sẵn cái cào cỏ trong tay tôi mí móc lấy kẹng. Lạo bị thất thế lật kẹng qua một bên kêu rè rè, kẹng lại cào vô đống cát, lạo cố kéo lên, tôi thì cố trì lại, một chặp mỏi tay qua tôi mới thả tay.

Loạ mất thăng bằng kẹng lại úc mạnh vô cát lạo bay ngược qua bên làng. Cát nặng quá lạo cứ lắc lắc như trời có mưa làm cho mấy đứa con nít bên làng reo lên: “Ô! Trời có mưa cát,Trời có mưa cát.”

Hữu Chư.

Dưa đỏ mà biết đánh tây

Được tin quân báo cho biết: Địch tập trung quân ứng chiến về càn quét làng Huỳnh Công. Xã đội liền triệu tập cuộc họp khẩn cấp để chống càn.

Vào cuộc họp, xã đội nêu vấn đề : “Với phương châm lấy ít đánh nhiều, lấy yếu đánh mạnh, muốn dành thắng lợi thì phải có mưu trí”. Rứa là xã đội ra lệnh tất cả anh em dân quân phải vận động bà con tập trung dưa đỏ để có kế hoạch sử dụng.

Anh em: “Chưa đánh chắc gì mà xã đội đã cho tập trung dưa để liên hoan rồi đó à?”.

Xã đội: “Mô rứa, ta có ít vũ khí lại ít người, muốn thắng thì phải dùng mưu chớ.”

Xã đội liền ra lệnh : “Nội đêm nay tất cả số bom mình gài trên trận địa sẽ chất hết số dưa đã được huy động lên trên bom rồi đợi lệnh.”

Quả nhiên trời sáng ra, bọn giặc ỷ thế đông ào ạt tiến vào làng. Gần đến trận địa dân quân, bọn giặc nào là Tây trắng, Tây đen như một bầy hổ đói, thấy những đống dưa chất đầy, chúng hùa nhau vô cướp lấy.

Xã đội hô : “Giật” tức thì bom nổ, dưa đổ lẫn với máu giặc vung ra, bãi cát trăng trở thành bãi cát đỏ. Máu giặc thì ít mà dưa đỏ thì nhiều, bọn giặc hốt hoảng nhìn đâu đâu cũng thấy một màu đỏ, tưởng chết nhiều, liền xô nhau đạp chạy, mạnh ai nấy về không dám ngoái đầu nhìn lại nữa.

dua-hau-to-nhat
Trận đó bọn giặc bị mắc mưu, thất bại thảm hại, còn bên ta chỉ phải mất dưa đỏ của bà con.

Hữu Chư.